Hiển thị các bài đăng có nhãn family. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn family. Hiển thị tất cả bài đăng

8.07.2010

Tình yêu


Những tình yêu của chị đã ra đi trưa hôm qua, trên chuyến bay Eva, về nửa bên kia của trái đất! Căn nhà nhỏ, hôm nay, thênh thang, vắng lặng... Những tình yêu hậu đậu làm rơi vãi quần áo khắp nhà, xếp lại những tình yêu... chị nhớ nhiều lắm lắm....

Một tình yêu lớn hôm nay đã sốt cao, phải vào viện, ai bảo tình yêu của chị ăn mặc phong phanh quá, ngồi máy bay lạnh nên sốt rồi phải không? Tình yêu nhỏ khóc rưng rức, không khóc thật to mới đúng, chẳng nói được lời nào trong điện thoại, rồi ngắt quãng "em... nhớ...chị..."

Tình yêu của chị ơi, mau khỏi bệnh, đừng khóc nữa, khóc thì mắt sưng, khóc thì mặt sưng, thật là xấu lắm lắm! Đừng khóc nữa nhé em!

12.12.2009

Khăn tím



Khăn tím hoa cà rất ngọt ngào nhé, ko biết có đủ ấm không vì chỉ dài có 1m7 thui, hết len rùi, mai con đi tìm len rùi móc thêm Mẹ nhé!

Áo móc chút đỉnh ^_^

Sau một thời gian ngâm cứu công nghệ loại áo "Kiwi" và lăn lộn ở nhà chị Thuyên, cuối cùng cũng hoàn thành em này, tks chị rất nhìu! Cí nì cho Happy nhé




Có túi để đựng đô la nữa nha, hihi



Có cả găng tay trả bài cho cô giáo Kiwi nữa nè




Nghĩ lại thấy chị cũng buồn cười Happy hé, trời trở lạnh thì lại làm áo mùa hè, hihi, thực ra làm lâu lắm rùi mà ko chịu hoàn thành, em xem có đẹp bằng cái áo hôm nọ ở chợ mà em thích ko nhé, còn đôi găng nè, có ấm ko? chỉ sợ khi em nhận được thì trời nóng rùi cũng nên.hic

12.10.2009

Túi xách nè

Thêm một em cá ngựa bự nữa nè,
Cùng với cái túi điện thoại hôm trước là một bộ nè


Tha hồ mà đựng sách vở luôn nha, vì chị đau tay nên hơn 1/2 cái túi này là có bàn tay của anh Hải, hihi


12.05.2009

Seahorse

Đi ăn đám cưới về là tót lên ngồi mần em này lun, vừa mới bẩu cạch aida 18, bi chừ lại ôm cái nì, aida 22 lận hic, đừng có thấy nhỏ mà tưởng làm nhanh nha, vải nì cứng như vải jean í, chọc đau cả tay, làm xong thì phải chụp rùi post lên lun, đồng hồ bi h là gần 3 rưỡi sáng rùi.
Đây là quà Noel cho nhỏ Ni nha, ko có xanh đỏ giống không khí Noel, nhưng làm thía này thì xài được lâu hỉ

Con cá ngựa này lun tươi cười, chị mong em lúc nào cũng thế, cũng hồn nhiên, vô tư, hạnh phúc như thế nhé
Để cạnh cái behold nè, xem có đẹp ko?

11.28.2008

Tốt nghiệp!




Cuối cùng thì mày cũng tốt nghiệp rùi! Lễ tốt nghiệp không có bố, mẹ mà bù lại thì có đông người hơ!

Photobucket

Đi làm rùi! Nhìn thái độ mỗi ngày đi làm về, ăn uống xong là leo lên giường tao thấy buồn cười quá! hì hì! chắc là hạnh phúc hơ!

Coi tấm hình tốt nghiệp nè, công nhận mày trẻ hơn, đẹp hơn chị mày nhìu, nhưng nhìn kỹ thì mặt tao phúc hậu hơn hơ

Photobucket

Thương em, từ nhỏ đã phải ám ảnh đi theo chị, chị vào trường chuyên, em cũng phải vào trường chuyên, chị có giải quốc gia, em cũng phải đi thi học sinh giỏi quốc gia, chị vào trường Y, em cũng phải học Y! Biết chứ! Có nhiều lúc nó ghét mình, mình cũng ghét nó, ghét cái kiểu suốt ngày chỉ lo bạn bè, không quan tâm đến gia đình gì hết, ghét mỗi lúc đi đâu về trễ, ko thèm nói lý do, còn nói "chuyện riêng" nữa chứ! Người ta quan tâm thì mới hỏi! hôm nào mày muốn đi đâu thì đi đi, tao chẳng thèm hỏi cho biết! Nhưng cái hôm tốt nghiệp, nhìn cái mặt ngu ngơ của mày tội không chịu được, tới bao giờ mày mới chịu khôn ra đây! hì hì! mà nghe mọi người nói mày khôn hơn tao nhìu lắm! he he

7.29.2008

Về BMT

Lâu lắm không về nhà, nhà, có còn gọi là nhà không nhỉ? Giờ chỉ còn có mình Bố, lủi thủi, sớm khuya. Thương Bố, đã lớn tuổi mà còn sống có một mình, con làm cho Bố một bức tranh (hì hì, đang nghiện mà!)sai lung tung, nhưng Bố rất vui, còn bảo "thêu tranh để bán được", Bố ơi! con mà thêu tranh bán chắc là con chết đói mất, vì con thêu như rùa bò ấy! Căn nhà ngày xưa cả nhà ở chật chội, giờ có mình Bố hóa ra rộng thênh thang, mọi thứ của mấy chị em, Bố đem cả vào phòng mình, nào là hình Mẹ, nào là hình con tốt nghiệp, nào là hình sinh nhật Happy, rùi lưu bút vớ va,vớ vẩn... con cũng xí chỗ treo cái này lên nha Bố! Không biết Bố có thấy ấm lòng khi nhìn thấy nó không?

father1

1.06.2008

Viết cho Nội........

Bà Nội có dấu hiệu tỉnh lại! Cả nhà mừng đến phát khóc, Nội ơi! Nội ở lại với tụi con thêm một mùa xuân, không! Thêm thật nhiều mùa xuân nữa nhé!

... 23/12/07...Con hì hục với cái nhà đang sửa ngổn ngang, trong lòng rất bực bội vì có đủ thứ chưa làm xong, mà Noel thì sắp đến, con muốn dọn thật nhanh để còn đi chơi nữa... Điện thoại reo, Nội đang hôn mê... vì lý do gì không biết nữa, thay vội bộ quần áo, 2 chị em chạy thật nhanh sang chỗ Nội, trên đường đi, chẳng hiểu sao nước mắt cứ ràn rụa, vì trong con, con luôn hiểu ...chiếc lá vàng rồi sẽ rời cành... vậy thôi!

Đưa vào Chợ Rẫy, người ta nói Nội bị Nhồi máu não, con ngẩn người, từ hồi nào đến giờ Nội có Cao huyết áp hay tiểu đường gì đâu??? ECG đọc là rung nhĩ, trời ạ! Mấy hôm trước Nội than đau ngực, con cũng thấy lo lo, vì năm nay Nội đau ốm thật nhiều, đến BVĐHYD, người ta khám rồi chụp cái XQ, bảo Nội viêm xương ức, con thật là chủ quan, cứ tin vào lời BS, Nội về nhà vẫn đau,rồi lại đi khám ở 1 BS tim mạch có tiếng khác, cũng chẳng đo điện tim, lòng con đầy ân hận, con cũng là 1 BS, tại sao lại không nghĩ đến, tại sao lại không phát hiện sớm hơn???

Mấy ngày Nội nằm mê man trong phòng cấp cứu, Nhồi máu đm não giữa, con biết cơ hội là rất mong manh... những ngày xưa lại chợt hiện về, khi còn ở với Nội trên căn nhà nhỏ trên đồi bên bờ suối mà trong ký ức trẻ thơ của con còn nhớ ngày đầu tiên Nội cõng con trên lưng đến nhà "cô giáo làng" học chữ, sau lưng con là 1 cặp đầy mận mà đêm qua có trận gió rụng xuống đầy vườn, con còn nhớ những ngày đau ốm liên miên của một đứa trẻ quặt quẹo vì sinh non tháng, nào là những ngày lên ban sởi, ở bv người ta chích thuốc đến mức con không thể ngồi được, đêm khuya Nội với Mẹ đẩy chiếc xe đạp đưa con trốn viện, nào là những cơn ho gà không dứt, Nội phơi 1 thứ thuốc vàng vàng gì đó trên giàn susu....ký ức của những chiếc bánh cam Nội đi chợ Ba toa đem về còn nóng hổi, ký ức của 1 cây cầu vắt qua bờ suối có đầy sung rụng mà đêm đêm Nội thường cho con đi xem hát bội cùng

Căn nhà nhỏ bị dòng suối nuốt đi nhiều, không thể ở được nữa, Nội ra gần phố hơn để sống với Bố mẹ và tụi con, 2 đứa lúc này đã lớn hơn 1 tí, bắt đầu biết nghịch ngợm, bố mẹ đi vắng suốt ngày, 2 đứa ở nhà bày đủ trò, từ xé rách mềm để làm áo choàng Công chúa đến dụ bọn trẻ trong xóm xóc bầu cua ăn vé số cũ, rồi tắm rửa vung nước rượt đuổi nhau quanh nhà làm Nội ngã đến bất tỉnh.Con nhớ có lần 3 bà cháu ăn cơm, con nói lớn lên đi làm có tiền sẽ mua cho Nội 1 tô phở thật lớn, có cả trứng gà nữa, Nội chặc lưỡi "đợi chúng mày lớn thì bà chết rồi", 2 đứa thả chén, lăn đùng ra khóc.... vậy mà đến hôm nay con còn chưa thực hiện lời nói đó nữa...

Nội cứ thế nằm yên, qua Noel, rồi tết Tây, thiên hạ hùa nhau chúc mừng năm mới mà cả nhà chẳng thấy gì vui cả, vì Nội lúc thì thở yếu, lúc thì thở mạnh, có lúc còn như ngưng thở,ăn qua ống, tiểu qua sonde.....Con thầm cầu nguyện cho Nội bình an, chỉ cần Nội còn trên đời này thôi! Chỉ mới mấy ngày, vậy mà Nội đã có dấu hiệu loét, dù cả nhà đã xoay trở cho Nội rất nhiều...

Đêm qua Nội mở mắt, nắm lấy tay con, Nội ơi! Tỉnh lại thật mau Nội nhé! Cho con một cơ hội để có thể thực hiện tất cả những gì đã hứa, cho con một cơ hội để làm Nội thật vui...